Triển lãm cá nhân “Sợi” của Thảo Nguyên Phương, diễn ra từ ngày 26/10 đến 7/11/2025 tại Artera Space (Hà Nội), mang đến cho công chúng cái nhìn mới mẻ về fiber art - nghệ thuật sợi. Ở đó, từng đường chỉ, mối nối, sợi tơ… không chỉ là chất liệu, mà là hơi thở, là nhịp đập cảm xúc được dệt bằng sự kiên định và lòng kiên nhẫn của người nghệ sĩ.
Sau 6 năm gắn bó với fiber art, Thảo Nguyên Phương (tên thật Nguyễn Phương Thảo) đã chọn “Sợi” làm dấu mốc đầu tiên trong hành trình sáng tác cá nhân. Triển lãm không chỉ giới thiệu bộ môn nghệ thuật mới lạ tại Việt Nam, mà còn là cách cô kể câu chuyện của mình bằng chất liệu thân thuộc.
Nghệ sĩ Nguyễn Phương Thảo (Thảo Nguyên Phương)
“Sợi” không chỉ là vật chất mà là sợi dây kết nối con người với ký ức. Dưới bàn tay Thảo Nguyên Phương, sợi chỉ, sợi len, sợi tơ trở thành nhịp thở cảm xúc, là dấu vết của thời gian được khâu lại bằng tỉ mỉ và lòng kiên nhẫn.
Fiber art (nghệ thuật sợi) là loại hình sáng tạo sử dụng sợi như một chất liệu biểu đạt nghệ thuật, vượt ra ngoài khuôn khổ của thêu, đan hay may vá truyền thống. Nếu các kỹ thuật thủ công từng bị xem là “nghề của phụ nữ”, thì fiber art lại biến chính những công việc ấy thành tuyên ngôn nghệ thuật, thách thức ranh giới giữa “thủ công” và “hàn lâm”.
Ảnh: Sưu tầm
Phong trào này khởi nguồn từ thập niên 1950, bùng nổ vào những năm 1960–1970 cùng làn sóng nữ quyền, với các nghệ sĩ như Magdalena Abakanowicz, Sheila Hicks, Anni Albers... Tại Việt Nam, Thảo Nguyên Phương là một trong những người tiên phong giới thiệu loại hình nghệ thuật này từ năm 2019, góp phần đưa fiber art đến gần hơn với công chúng.
Xuất thân từ ngành thiết kế nội - ngoại thất, nhưng Thảo Nguyên Phương lại tìm thấy đam mê ở chất liệu sợi. Mỗi mũi khâu, mối nối, lớp sợi trong tác phẩm của cô là một phần ký ức, là đoạn đường cô đi qua trong hành trình khám phá bản thân.
Với cô, sợi là ngôn ngữ của sự mềm mại và bền bỉ - vừa dịu dàng, vừa kiên định. Mỗi gam màu, mỗi kết cấu sợi không chỉ tạo nên hình ảnh mà còn khắc họa lại nhịp thở, tâm trạng và cảm xúc của người nghệ sĩ.
Trong thế giới nghệ thuật của Thảo Nguyên Phương, sợi không chỉ kể về sự rực rỡ mà còn chứa đựng những đổ vỡ, những mảnh ghép chưa trọn vẹn của cuộc sống. Với cô, cái đẹp không nằm ở sự hoàn hảo, mà ở khả năng con người chấp nhận, hàn gắn và tiếp tục dệt nên hy vọng từ những vết nứt của thời gian.
Ảnh: Sưu tầm
Chính từ những chiêm nghiệm ấy, “Sợi” ra đời như một biểu tượng - nơi truyền thống gặp gỡ đương đại, nơi kỹ thuật thủ công được tái định nghĩa bằng góc nhìn mới. Mỗi tác phẩm trong triển lãm là một sợi chỉ rút ra từ trải nghiệm cá nhân, rồi được đan xen, thắt lại thành câu chuyện chung về con người và cảm xúc.
Với triển lãm này, Thảo Nguyên Phương không chỉ khẳng định dấu ấn cá nhân trong hành trình 6 năm theo đuổi fiber art, mà còn mong muốn thay đổi cách công chúng nhìn nhận về chất liệu sợi , rằng đây không chỉ là công cụ may vá, mà là chất liệu mang sức biểu đạt mạnh mẽ, xứng đáng đứng ngang hàng với các loại hình nghệ thuật đương đại khác.
Ảnh: Sưu tầm
Giữa nhịp sống vội, “Sợi” chậm rãi đan từng cảm xúc, từng khoảnh khắc, nhắc ta nhớ rằng vẻ đẹp chân thật nhất vẫn nằm trong những điều giản dị, nơi những sợi chỉ mảnh mai lại có thể dệt nên cả thế giới nội tâm sâu thẳm của con người.