Giữa vô vàn đồ chơi hiện đại ngập tràn thị trường Trung thu, những chiếc mặt nạ giấy bồi thủ công vẫn giữ được sức hút rất riêng. Ở làng nghề Ông Hảo (Hưng Yên), các nghệ nhân vẫn miệt mài tạo nên từng khuôn mặt rực rỡ màu sắc, gìn giữ một phần ký ức tuổi thơ của biết bao thế hệ.
Trong ký ức của nhiều thế hệ, Trung thu không thể thiếu đèn ông sao, đèn kéo quân và đặc biệt là những chiếc mặt nạ giấy bồi. Được làm hoàn toàn thủ công, mỗi chiếc mặt nạ đều mang một “thần thái” riêng, thể hiện qua từng nét vẽ, từng lớp giấy và sự tỉ mỉ của người thợ.
Ảnh: VTV1
Ngày nay, không nhiều nơi còn duy trì nghề làm đồ chơi này. Một trong số ít đó là làng Ông Hảo (Hưng Yên) - nơi tạo ra những chiếc mặt nạ đơn sơ nhưng chứa đựng cả một kho tàng văn hóa dân gian.
Gia đình nghệ nhân Vũ Huy Đông là một trong những hộ cuối cùng còn gắn bó với nghề làm mặt nạ giấy bồi ở thôn Ông Hảo. Suốt hơn bốn thập kỷ, ông Đông vẫn kiên trì tạo nên những sản phẩm đầy màu sắc từ những nguyên liệu giản dị: giấy báo, giấy trắng, bìa carton tái chế và hồ dán nấu từ bột sắn.
Ảnh: Báo Lao Động
Từng chiếc mặt nạ được dán, phơi, tạo hình rồi tô vẽ bằng tay. Mỗi công đoạn đều đòi hỏi sự kiên nhẫn và tình yêu nghề sâu sắc. Có lẽ cũng chính sự thủ công ấy khiến mặt nạ giấy bồi có “hồn”, khiến trẻ nhỏ và người lớn đều yêu mến.
Dù thị trường tràn ngập sản phẩm công nghiệp, đồ chơi điện tử hay mặt nạ nhựa rẻ tiền, những chiếc mặt nạ giấy bồi vẫn còn chỗ đứng riêng. Không phải vì chúng hiện đại hay bắt mắt hơn, mà bởi chúng mang giá trị văn hóa, tuổi thơ và ký ức.
Gia đình ông Đông vẫn bám nghề không chỉ để mưu sinh, mà để giữ gìn một phần bản sắc truyền thống. Với họ, mỗi chiếc mặt nạ đều như gửi gắm niềm tin: rằng trẻ em hôm nay vẫn có thể chạm đến những giá trị chân thật và gần gũi của Trung thu xưa.
Ảnh: Báo Lao Động
Việc duy trì nghề thủ công truyền thống không chỉ dừng lại ở việc làm ra sản phẩm. Đó là câu chuyện gìn giữ văn hóa, gìn giữ những lễ hội, những hình ảnh đẹp đẽ đã tồn tại qua nhiều thế hệ. Những nghệ nhân làm mặt nạ giấy bồi ở Ông Hảo nói riêng, và các làng nghề Việt Nam nói chung, luôn mong muốn truyền lại nghề cho con cháu để không bị mai một. Bởi Trung thu Việt không chỉ là ánh sáng của đèn lồng hay tiếng trống múa lân, mà còn là những giá trị bình dị được tạo nên từ đôi bàn tay của người thợ.