Từ bao đời nay, đình làng đã trở thành biểu tượng thiêng liêng gắn liền với ký ức và đời sống tinh thần của người Việt. Không chỉ là nơi thờ phụng Thành Hoàng - những vị thần bảo hộ cho dân làng, đình còn là trung tâm văn hóa, nơi hội tụ các sinh hoạt cộng đồng, lưu giữ phong tục, lễ nghi và hồn cốt của làng quê. Sự hình thành và phát triển của đình làng gắn liền với tiến trình lịch sử dân tộc, tạo nên một mạch nguồn văn hóa bền vững chảy qua nhiều thế hệ.
Ngôi đình làng trong văn hoá Việt Nam được coi là một thiết chế đa chức năng, vừa là nơi thờ tự, vừa là trung tâm sinh hoạt cộng đồng và hành chính của làng. Vị trí của đình làng trong đời sống xã hội mang tính thiêng liêng và thân thuộc cùng lúc, vừa là nơi gặp gỡ, sinh hoạt, lễ hội của cộng đồng; vừa là nơi thiêng liêng thờ vị thần hộ mệnh của làng - Thành Hoàng.
Đình Đình Bảng (Bắc Ninh). (Ảnh: Ban Tôn giáo Chính Phủ)
Trong tín ngưỡng thờ Thành Hoàng, đình là nơi linh khí tụ hội, nơi mà cộng đồng tưởng nhớ tới vị thần là người có công với dân với làng, hoặc là những anh hùng, lãnh tụ, nhân vật lịch sử đã được dân làng suy tôn. Vì vậy, ngôi đình không chỉ là công trình kiến trúc, mà còn là biểu trưng của lịch sử - văn hoá - tín ngưỡng của một cộng đồng làng xã Việt.
Tín ngưỡng thờ Thành Hoàng xuất phát từ ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa trong thời Bắc thuộc, nhưng khi vào Việt Nam đã biến đổi mang bản sắc riêng. Từ thời Văn Lang - Âu Lạc, cộng đồng cư dân nông nghiệp đã có tục thờ thần tự nhiên như Thần Núi, Thần Nước, Thần Lúa, Thần Đất… nhằm cầu cho mùa màng tốt tươi, cuộc sống yên ổn. Ban đầu, việc thờ cúng này diễn ra ở ngoài trời, tại các miếu nhỏ hoặc gò đất thiêng, chứ chưa có kiến trúc đình như sau này.
Thánh Gióng là vị Thành Hoàng tại Thăng Long. (Ảnh: Báo Quân đội Nhân dân)
Sau khi tín ngưỡng thờ Thành Hoàng du nhập tại Việt Nam,người Việt tiếp thu và Việt hóa tín ngưỡng này, biến Thành Hoàng không chỉ là thần trời ban mà còn là người có công với làng, với nước, được dân tôn thờ sau khi mất. Cùng với đó, nhu cầu có một không gian chung để thờ tự và hội họp dần hình thành, và đó là tiền đề cho ngôi đình làng đầu tiên.
Từ thời Lý - Trần (thế kỷ XI - XIV), khi nhà nước quân chủ phong kiến tập quyền được củng cố, đình làng bắt đầu xuất hiện với tư cách là thiết chế hành chính và tín ngưỡng song hành. Nhà nước khuyến khích việc thờ Thành Hoàng, ban sắc phong cho các vị thần có công, và mỗi làng xã đều xây đình để thờ.
Sang thời Lê sơ (thế kỷ XV), hệ thống làng xã được quy định rõ ràng, đình làng trở thành nơi hội họp, xử lý việc chung, cất giữ hương ước, ghi chép gia phả, tổ chức lễ hội. Kiến trúc đình giai đoạn này chủ yếu bằng gỗ, mái ngói, ba gian hai chái, chịu ảnh hưởng mạnh của phong cách cung đình nhưng vẫn mộc mạc, dân gian.
Đình Thổ Tang (Vĩnh Phúc) được xây dựng vào thế kỷ XVII. (Ảnh: Sưu tầm)
Ngôi đình là nơi đặt bàn thờ, bài vị và tổ chức lễ hội cho Thành Hoàng. Nó là nơi cộng đồng hướng về vị thần, đồng thời là nơi thực hiện các nghi thức văn hoá, tâm linh như lễ cúng đình, lễ hội mùa, tang ma, hôn nhân,…Khi nhìn nhận vai trò và giá trị của đình trong tín ngưỡng này, ta thấy rõ nó vừa là chỗ dựa tinh thần, vừa là dấu ấn văn hoá của vùng miền.
Ngôi đình trong tín ngưỡng thờ Thành Hoàng mang trong mình nhiều giá trị. Trước hết đó là giá trị tâm linh, đây nơi kết nối cộng đồng với thần linh, với quá khứ và với nền tảng văn hoá của mình.Bên cạnh đó, đình vừa là không gian tôn giáo tín ngưỡng, vừa là trung tâm hành chính và văn hoá, tất cả tạo thành một thể chế tổng hợp của làng xã Việt.
Đình làng là nơi thường xuyên diễn ra các lễ hội truyền thống của địa phương. (Ảnh: Sưu tầm)
Dù vậy, việc bảo tồn và phát huy giá trị ngôi đình trong tín ngưỡng thờ Thành Hoàng hiện nay gặp không ít thách thức. Sự hiện đại hóa, thay đổi đời sống làng xã, cư dân mới, tất cả đặt ra yêu cầu làm mới cách tiếp cận và tổ chức lễ hội, giữ gìn kiến trúc và không gian linh thiêng.
Cần có sự kết hợp giữa bảo tồn truyền thống và phát triển bền vững: như tổ chức các hoạt động văn hoá, du lịch có trách nhiệm, lồng ghép giáo dục truyền thống, đồng thời tránh biến đình thành “triển lãm” mất đi tính linh thiêng vốn có. Việc bảo tồn và phát huy giá trị ngôi đình vừa là trách nhiệm vừa là cơ hội để chúng ta kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai một cách bền vững.