Điện ảnh Việt Nam từng có một thời rực rỡ, khi mỗi thước phim là lời kể bằng hình ảnh về chiến tranh, hòa bình và con người Việt. Dù kỹ thuật chưa hiện đại, nhưng chính sự mộc mạc, chân thực ấy lại khiến các bộ phim ấy sống mãi. Hôm nay, khi rạp chiếu ngập tràn bom tấn nước ngoài, việc xem lại phim Việt kinh điển chẳng khác nào một hành trình trở về – nơi ta được nhìn lại ký ức, văn hóa và tình người.
Từ những năm 1960–1980, các hãng phim như Hãng phim Giải Phóng, Hãng phim truyện Việt Nam đã sản xuất nhiều tác phẩm phản ánh hiện thực chiến tranh và tinh thần dân tộc.
Những bộ phim như “Vĩ tuyến 17 – ngày và đêm” (1972), “Cánh đồng hoang” (1979) hay “Bao giờ cho đến tháng Mười” (1984) không chỉ là tác phẩm nghệ thuật mà còn là “nhân chứng” cho một thời kỳ gian khổ mà oai hùng.
Các đạo diễn như Hải Ninh, Hồng Sến, Đặng Nhật Minh đã khắc họa chiến tranh bằng con mắt nhân văn: không chỉ là khói lửa và hy sinh, mà là khát vọng sống, tình yêu và nỗi đau người ở lại.
Được quay giữa bối cảnh đồng bằng sông Cửu Long trong chiến tranh chống Mỹ, “Cánh đồng hoang” của đạo diễn Hồng Sến là câu chuyện giản dị nhưng ám ảnh về một đôi vợ chồng sống giữa đầm lầy, kiên cường chống giặc.
Poster phim “Cánh đồng hoang” (Ảnh: Sưu tầm)
Hình ảnh người nông dân Việt Nam, nhỏ bé nhưng gan góc, kiên cường như chính đất mẹ, đã tạo nên một biểu tượng điện ảnh vượt thời gian. Bóng dáng người vợ chèo xuồng trong hoàng hôn, người chồng ngã xuống giữa biển lúa – là những hình ảnh không thể nào quên.
Nếu “Cánh đồng hoang” nói về người lính nơi chiến tuyến, thì “Bao giờ cho đến tháng Mười” (Đặng Nhật Minh, 1984) lại chạm đến nỗi đau âm thầm của người ở lại. Câu chuyện về Duyên – người vợ trẻ giấu tin chồng hy sinh để cha chồng yên lòng – khiến người xem day dứt.
Bộ phim “Bao giờ cho đến tháng mười” (Ảnh: Sưu tầm)
Phim không nhiều lời thoại, nhưng từng khung hình đều chất chứa nỗi nhớ, nỗi thương, và tinh thần chịu đựng kiên cường của người phụ nữ Việt. Tác phẩm được tạp chí CNN bình chọn là một trong 18 bộ phim châu Á hay nhất mọi thời đại, là niềm tự hào của điện ảnh Việt.
Ra đời năm 2009, “Đừng đốt” của đạo diễn Đặng Nhật Minh dựa trên cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm, kể lại câu chuyện có thật về nữ bác sĩ anh hùng trong chiến tranh. Bộ phim nhẹ nhàng mà ám ảnh, khi nỗi đau, tình thương và lòng nhân ái vượt lên trên ranh giới của kẻ thù.
“Đừng đốt” - ngọn lửa yêu nước trường tồn (Ảnh: Sưu tầm)
Phim được xem là cầu nối giữa thế hệ hôm nay và quá khứ, giúp người trẻ hiểu rằng chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn là tiếng lòng – khát vọng yêu thương và hòa bình.
Không mang đề tài chiến tranh, nhưng “Mùa len trâu” (Nguyễn Võ Nghiêm Minh, 2004) lại là dấu ấn độc đáo của điện ảnh Việt hiện đại. Bộ phim tái hiện không gian miền Tây sông nước đầu thế kỷ 20, nơi người dân sống giữa lũ, giữa đổi thay.
“Mùa len trâu” - dấu ấn độc đáo của điện ảnh Việt (Ảnh: Sưu tầm)
Hình ảnh bầy trâu lội nước, tiếng gọi đục giữa đồng lúa mênh mông, và câu chuyện trưởng thành của cậu bé Kim không chỉ cho thấy vẻ đẹp văn hóa Nam Bộ, mà còn là lời ngợi ca sự thích nghi và nhân hậu của con người Việt trước thiên nhiên khắc nghiệt.
Với thế hệ trẻ, những bộ phim này có thể không sở hữu kỹ xảo điện ảnh hoành tráng, nhưng lại chứa linh hồn và bản sắc dân tộc mà không tác phẩm nào thay thế được. Nhiều trường đại học, câu lạc bộ phim đã tổ chức các buổi chiếu “Phim Việt kinh điển” – nơi người trẻ được xem, thảo luận và học cách cảm lịch sử qua ống kính nghệ thuật.
Gợi ý: Bạn có thể xem nhiều phim Việt kinh điển trên VTVGo hoặc K+ Cine – nơi đang phát sóng lại nhiều tác phẩm từ kho phim truyện quốc gia.
Điện ảnh Việt không chỉ là ký ức, mà còn là dòng chảy cảm xúc nối liền quá khứ và hiện tại, để mỗi lần ta xem lại, là một lần thêm yêu đất nước này.
Những thước phim xưa không chỉ kể chuyện một thời, mà còn kể chuyện con người Việt – kiên cường, nhân hậu, biết yêu thương và hi sinh. Giữa thế giới điện ảnh ngày càng sôi động, phim Việt Nam vẫn giữ riêng cho mình một vẻ đẹp mộc mạc mà sâu sắc, đủ để bất kỳ ai, dù trẻ hay già, đều tìm thấy một phần tâm hồn mình trong đó.